Danh lợi
Người ta nói “danh lợi” để nhắc nhau rằng cái DANH phải đi cùng cái LỢI. Nhưng nhiều trường hợp cho thấy DANH đi một mình.
Còn nếu phải chọn một trong hai, chọn LỢI chớ dại chọn DANH. Bởi LỢI là cái phúc phần thực có, mà nó ấm vào thân. Còn DANH là cái chỉ mang đi “lòe” mọi người lấy tiếng.
Nếu bản thân giỏi, nếu “hữu xạ” ắt “tự nhiên hương”. Đằng này nhiều kẻ tôi gọi là “vô xạ mà cố tỏa hương”. Không có “xạ” thì gọi là danh hão, chẳng biết khoe gì nên ăn vô rổ hột mít luộc rồi xả hương gây bối rối cộng đồng, nực cười lắm. Chuột nghe danh xong nó chạy có ba chân, một chân nó đưa bịt mũi.
Thích DANH à? DANH chỉ là cách nói
- Tao kiểm soát lưu lượng người ra vào của nguyên một tập đoàn luôn
- Làm gì ghê vậy?
- Trông xe
- Ờ, tao thì có 500 thằng làm việc bên dưới
- Làm gì ghê vậy?
- Làm nhân viên quèn thôi, được cái ngồi làm trên tầng 4
Mua DANH, tạo DANH dễ như chơi
- Mở 1 công ty, có ngay DANH giám đốc điều hành. Gọi bạn bè mỗi người góp vài đồng làm cổ đông, có ngay hội đồng quản trị
- Làm nhân viên bán hàng có thể gọi nhau là “Chuyên viên kinh doanh”, Chuyên viên tư vấn giải pháp khách hàng”. Nhân viên tiếp thị ghi hóa đơn có thể nói thành “Chuyên viên marketing thực thi ngoài thị trường”
- Ra chợ bán mấy mớ rau ngót tập tành “doanh nhân”, “thương nhân”
- Bỏ tiền vào ba cái thứ vớ va vớ vẩn, lỗ chổng vó lên vẫn tự hào “nhà đầu tư”
- Viết nhật ký nói bậy bạ như tuananhbui, có ngay mác “nhà văn”, “tác giả”
- Thất nghiệp ăn bám, bạn bè hỏi dạo này làm gì bảo “Chuyên gia giết ma cà rồng”. “Ô, điên, làm gì có ma cà rồng?” “Thế mày nghĩ ai đã giết chúng nó”
KHỔ VÌ HÁM DANH
Động cơ sâu xa của con người là muốn được coi trọng, tự thể hiện bản thân. Nên xấu xí thì cũng phải gây chú ý. Thế mới thả rông ngực, lên mạng chửi lung tung, hỏi ngu, phát ngôn gây tranh cãi, giả gái uốn éo đầy ngu xuẩn, ăn cứt v.v..
Nếu bạn cần đưa ra cái DANH để chứng tỏ bạn là ai, bạn chẳng là ai
Bởi lắm kẻ nhẹ dạ bị hoa mắt bởi DANH, nên DANH sẽ mãi là một cái gì đó trong trò chơi dối lừa mang tên quyền lực
Cao nhân “giả ngu” lừa giặc xứ: Học từ tích Trạng Quỳnh xưa
Triều đình chuẩn bị đón sứ nhà Thanh sang nước ta. Chúa nghe nói tên này là kẻ hống hách, hợm hĩnh, bèn kêu Quỳnh vào, giao cho giữ việc nghênh tiếp.
Quỳnh phụng mạng vua, đồng thời xin triệu thêm bà Ðoàn Thị Ðiểm giả làm người bán hàng nước cho khách qua đường, còn mình giả trang làm anh lái đò đưa sứ bộ qua sông.
Khách Tàu đến, đi ngang quán bà Ðiểm, thấy trong hàng có một cô gái xinh xắn ngồi bán, liền hùa nhau kéo vào uống nước, sẵn có buông lời chọc ghẹo, bỡn cợt. Một tên líu lo đọc bâng quơ:
“Nam bang nhất thốn thổ bất tri nhân canh”
(Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày, ý cho rằng đàn bà nước Nam lẳng lơ)
Bà Ðiểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi, đọc:
“Bắc quốc chư đại phu, giai do thử đồ xuất”
(Bọn quan quyền phương Bắc đều từ chỗ đó mà ra cả )
Nghe xong câu ấy, cả bọn ngừng uống nước, tròn mắt, há hốc miệng nhìn bà Ðiểm. Chúng không thể ngờ rằng một bà bán nước bên đường lại có sức học kinh người đến thế !
Khách ra đi, xuống đò của Quỳnh. Khi đò đến giữa sông, một tên trong nhóm sứ Tàu nhột bụng, vãi rắm nghe một tiếng “bủm”. Không thấy xấu hổ thì thôi, hắn còn đọc một câu chữa thẹn xấc xược:
Lôi động Nam bang (Sấm động nước Nam)
Quỳnh đang cầm chèo, liền đứng cậy vạch quần đái vòng cầu qua đầu sứ, vừa đái vừa đọc:
Vũ qua Bắc hải (Mưa qua bể Bắc)
Tên sứ Tàu giận điên tiết, xộc lại định đánh Quỳnh, Quỳnh trở cán chèo thủ thế rồi mắng:
“Tiền phát lôi, hậu phát vũ, thiên địa chi lý nại hỉ “
(Sấm động trước, ắt sau sẽ có mưa, luật trời đất là thế )
Cả bọn khách Tàu sửng sốt nhìn nhau, không thốt được một lời vì câu đối đáp bắt bí quá đúng của anh lái đò. Cả nhóm trong bụng vừa tức, vừa sợ, cứ ngậm miệng cho đến nơi.
(Nguồn: Internet)
Thầy tôi cũng từng nói về chức vụ của mình: “Giám đốc đào tạo mà làm gì, tôi chỉ cần làm chân bảo vệ ngồi trông xe tầng 1. Để khách vào phải chột dạ: “Công ty mà thằng bảo vệ còn như thế này thì sếp nó phải đến mức nào nữa?”
Người khôn “giả ngu”, kẻ ngu mượn DANH “tỏ ra nguy hiểm”. Nghịch lý đấy, mà dễ hiểu
14.06.2016
