Phỏng vấn độc quyền CO-founder CHN Pro Trading Nguyễn Văn Đức: Con đường dẫn tới thành công
Tôi gọi Đức vào đúng nửa đêm. Chỉ còn một ngày nữa là cậu em đón sinh nhật tròn 26. Có lẽ đây sẽ là ngày sinh nhật khó quên khi Đức quyết định mua con xe ô tô một tỷ ba và sẽ nhận xe trong ngày kỷ niệm trọng đại đó.
Tôi nhớ lại cách đây một năm, chính xác là vào ngày 19/10/2019 khi ba anh em chơi với nhau từ thời sinh viên: Đức,Trọng và tôi còn ngồi quán trà hoa, bàn chiến lược cho một mô hình kinh doanh đang thai nghén. Từ đó đến nay là 370 ngày, cả Đức và Trọng đều cực kỳ thành công trên con đường đã chọn: là Founder của cộng đồng CHN PRO TRADING đang hoạt động hiệu quả, giao dịch có lợi nhuận với trên 11 nghìn thành viên.
Cả hai đều đã mua “xế hộp” riêng, kiếm được số tiền có khi là ước mơ của không biết bao người cả đời phấn đấu (mà tôi không tiện nói ra con số). Đâu là con đường thành công của họ? Những tố chất gì khiến thành công trở nên được đảm bảo? Họ biết gì mà chúng ta không biết?
Đó là lý do tôi gọi Đức vào nửa đêm, khi mà chúng ta rũ bỏ lớp áo công việc bận rộn cả ngày, thôi “xoay mòng mòng” trong các mối quan hệ mà trở về với bản thể của mình. Chúng tôi cùng nhau tâm sự, trao đổi trong 2 tiếng, và tôi hứa sẽ có thông tin cho bạn khi bạn chịu khó dành ra 20 phút để đọc bài viết này. Cũng rất đáng để thử đó chứ, nếu bạn biết thêm tư duy, kinh nghiệm, con đường làm giàu trong cả năm của người khác chỉ sau 15 phút? Còn nếu đây chỉ là lời nói dối của tôi, giống như Hà Anh Tuấn phải thốt lên “Tháng Tư là lời nói dối của em” thì 15 phút cũng chưa là gì trong tổng thể một ngày dài mà đôi khi có những khoảng thời gian ta vô tình lãng phí.
Chúng ta cùng bắt đầu!
Hỏi: Em có thể bày cách cho một người giống như “tờ giấy trắng”, trong vòng một năm đi đúng lộ trình em đã đi và có những gì em đang có được không?
Đức: Thật ra để một người từ không biết gì về giao dịch FX (Forex), sau một năm có thể kiếm được số tiền như em, hay mua xe là điều không thể. Vì đến với công việc này, họ cần dành thời gian ít nhất một năm đầu chỉ để học. Khi còn là sinh viên, vào khoảng tháng 4/2014, tình cờ xem được video của một du học sinh bên Anh giới thiệu về FX, em bắt đầu tò mò tìm hiểu. Mỗi ngày, em đều dành ra 6 đến 8 tiếng chỉ để học. Cho đến hiện tại, ngày cao điểm em vẫn dành ra 8 đến 9 tiếng cho công việc, còn trung bình là 5 giờ/ngày để bắn lệnh, giao dịch và tiếp tục nghiên cứu.
Lời bình: Tôi đặt câu hỏi này đầu tiên bởi tôi biết nhiều người quan tâm đến một con đường tắt để trở nên thành công, hay một cú bật ngoạn mục đưa bạn lên đỉnh cao trong phút chốc. Có một câu ngạn ngữ kinh điển: “Rome was not built in one day” – Thành Rome không thể xây dựng trong một ngày. Mọi thứ tuyệt vời trông giống như “bỗng dưng” xuất hiện sau một đêm thật ra đều cần khoảng thời gian cần thiết để có được nó. Tin xấu là, phải mất nhiều năm, theo thống kê chính xác là 10 nghìn giờ để thành thạo và làm chủ một kỹ năng nào đó. Hãy thử nhẩm tính: trong vòng 6 năm qua, Đức đều đặn dành ra ít nhất 6 tiếng/ngày để học. Lấy 6 (h) x 365 (ngày) x 6 (năm) = 13140 (giờ), đây mới chính xác là đáp án cho câu hỏi làm sao để chúng ta có thể thành công, xây nhà mua xe như những gì cậu ấy có. Hình như tôi đã nghe đâu đó những tiếng thở dài (hoặc có thể chỉ là tiếng gió lùa qua khe cửa), nên tôi sẽ bổ sung thêm bằng một tin tốt.
Đó là…..
Thành Rome không thể xây dựng trong một ngày, nhưng những công nhân đã đặt từng viên gạch, trong từng giờ, từng phút.
Vấn đề là nhiều người trong chúng ta (mà tôi hy vọng là không có bạn) đều đánh giá cao kết quả nhưng lại đánh giá thấp quá trình. Đặt một viên gạch, giống như một hành động đúng và cần thiết để hướng tới mục tiêu là chuyện quá đơn giản, nhỏ nhặt, chẳng ai biết mà ngợi khen ta, đến ta còn chẳng thèm để tâm là mình đã làm điều đó. Bạn chỉ cần đều đặn, kiên trì đặt từng viên gạch, hoàn toàn tập trung vào quá trình thay vì kết quả, nỗ lực tiến bộ 1%/ngày. Mục tiêu ban đầu của Đức không phải kiếm được bao nhiêu, hay có gì. Đơn giản chỉ “Em muốn trở thành một người giỏi”, và cậu học tập, vậy thôi. Phải chăng chỉ cần theo đuổi sự tinh thông, thành công sẽ theo đuổi bạn?
Hỏi: Em có thể kể cho mọi người nghe về lộ trình, rằng em đã bắt đầu mọi thứ như thế nào không?
Đức: Em biết đến FX khi còn là sinh viên. Em đã có một quyết định mạo hiểm là lấy 100$ tiền dành đóng học phí để giao dịch và may mắn thắng 1300$ sau một tuần. Em đã nhanh chóng rút hết số tiền đó ra.
Hỏi: Như vậy lúc đó em đã liều lĩnh giao dịch mà không quản lý vốn. Chắc em đã nhanh chóng trả 100$ học phí và có 1200$ làm vốn giao dịch ban đầu. Thế mình có sợ lỡ như thua hết thì sao?
Đức: (cười) Thì số tiền nhỏ nên có thể em sẽ mượn bạn bè người xung quanh để trả kịp hạn nộp học phí.
Hỏi: Khi bắt đầu bước chân vào FX, em xác định mục tiêu như thế nào? Sẽ là một công việc bán thời gian, một nghề tay trái hay gắn bó với nó luôn?
Đức: Ngay từ đầu em đã xác định đây là công việc của mình. Lúc đó còn một năm nữa là em ra trường. Bố mẹ hướng em vào làm thủy điện do có ông anh họ lo công việc cho. Nhưng em không thích và đã thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ về định hướng của mình. Thậm chí em còn nói với gia đình hay là thôi không lấy bằng kỹ sư 5 năm nữa, sẽ ở nhà một năm, tiết kiệm chi phí, cùng lắm chỉ mất tiền ăn, thời gian còn lại chỉ dành để “build” vốn.
Hỏi: Gia đình em đồng ý không?
Đức: Bố mẹ em phản đối ác chứ anh. Dĩ nhiên là phải phán đối rồi. Nên bên ngoài thì em vẫn nghe theo bố mẹ, còn lại trừ những lúc học trên trường thì em vẫn dành thời gian cho FX
Hỏi: Thế hồi sinh viên thì sao? Em có dành thời gian cho chuyện tình cảm yêu đương không?
Đức: (thật thà) Lúc đó em cũng có từ chối khoảng 13-14 lời tỏ tình.
Hỏi: Do em cảm thấy mình không còn thời gian cho các mối quan hệ, hay chỉ muốn toàn tâm toàn ý cho công việc?
Đức: Thật ra em cảm thấy họ không hợp với mình thôi anh.
Hỏi: Nghĩa là nếu có mối quan hệ phù hợp thì em vẫn sẽ tiến tới? Vậy em quản lý thời gian ra sao?
Đức: Cũng như bây giờ thì em vẫn đặt ra một khoảng thời gian cho riêng mình. Có thể nhắn tin nói chuyện với người ta đến nửa đêm nhưng đến lúc đó mình sẽ chủ động nói “Hôm nay đến đây thôi nhé. Giờ anh phải làm việc”
Lời bình: Đến đây cần dừng lại một chút vì tôi muốn nhấn vào điểm quan trọng: Đức cũng như bao người thành công khác ở chỗ đều có ý chí kiên định và quyết tâm sắt đá giống hệt như giai thoại về “Vị tướng đốt thuyền”.
Trong cuốn “Think and grow rich”, tác giả Napoleon Hill đã kể lại như sau:
“Câu chuyện sau đây có lẽ xảy ra từ lâu lắm rồi. Thời đó, một chiến binh vĩ đại buộc phải đưa ra một quyết định để đảm bảo chiến thắng trên chiến trường. Ông chuẩn bị đem quân đi đánh một kẻ địch hùng mạnh với quân số vượt trội. Ông cho quân của mình lên thuyền, dong buồm ra khơi tới vương quốc của kẻ địch.
Đến nơi, người chiến binh quả cảm cho tất cả quân trang và binh lính của mình xuống thuyền, sau đó ra lệnh đốt chính những chiếc thuyền đã chở họ. Ông nói với binh sĩ trước khi bắt đầu trận chiến:
“Các ngươi có nhìn thấy những chiếc thuyền đang bốc cháy kia không? Điều đó có nghĩa là chúng ta không thể rời khỏi bờ biển này nếu chúng ta không chiến thắng! Giờ đây, không còn sự lựa chọn nào khác, chúng ta phải chiến thắng hoặc chúng ta bị tiêu diệt”.
Và cuối cùng họ đã thắng.
Bất kỳ ai muốn thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào đều phải sẵn lòng đốt con thuyền của mình và cắt đứt mọi con đường có thể rút lui – đó là cách duy nhất để đảm bảo duy trì trạng thái tinh thần khát khao chiến thắng, điều kiện cần thiết để vươn tới thành công”
Các bạn nhận ra điểm khác biệt chứ?
Thường thì khi chúng ta bắt đầu thứ gì đó mới mẻ, tâm lý chỉ là “học cho biết”. Ta dành ra khoảng 20 giờ để nắm toàn bộ nền tảng. Nhưng chỉ dừng lại ở đây. Ta đã biết đủ và không muốn đi sâu thêm.
Một số người khác thì ham muốn chưa đủ nhiều. Họ không sẵn sàng từ bỏ sự ổn định, mức thu nhập hấp dẫn hay một công việc đang nuôi sống mình dù họ đang chán ngấy tận cổ. Đam mê chỉ là nghề tay trái, giống như ngồi một lúc lên hai cái ghế, có cố gắng cân bằng đấy nhưng chẳng đi đến đâu cả.
Đức thì khác.
Cậu chỉ biết rằng đây là lựa chọn của mình. Cậu thích công việc này và ghét sự nhàm chán 8 tiếng ngồi trong văn phòng. Hãy nhớ là số tiền cậu kiếm được qua giao dịch vào thời điểm đó chưa đủ cho các khoản chi phí. Nhưng Đức vẫn quyết tâm chọn nó và dẹp bỏ toàn bộ các lựa chọn khác.
Vậy thì hình như khi bắt đầu một con đường mới, chúng ta hoài nghi bản thân mình quá.
Ta không tin mình có thể, ta hơi băn khoăn chuyện mình làm được hay không
Ta tính luôn cả trường hợp lỡ như mình thất bại. Ta cho mình một “plan B”, một ngã rẽ khi rủi ro “nếu như” có xảy ra
Còn người thành công họ “thiếu cẩn trọng”ghê. Họ chỉ có một con đường duy nhất. Họ”quên” không nghĩ đến thất bại, hoặc họ chỉ nghĩ sau khi đã thất bại rồi thôi.
Đối với Đức, làm gì có chuyện “Lỡ giao dịch thua không có tiền đóng học phí thì sao”. Tôi đoán chắc khi tôi hỏi, cậu mới bắt-đầu-nghĩ. Cũng không có chuyện Đức nghĩ “Không làm FX nữa thì làm gì?” Tư duy của cậu là, hoặc mọi người sẽ thấy cậu đang ăn mừng chiến thắng trên đỉnh núi, hoặc nhanh thôi, sẽ thấy cậu gục ngã lưng chừng trong khi đang theo đuổi ước mơ. Chúng ta không có cơ hội nhìn thấy Đức đang leo núi thì tụt xuống, bắt xe bus về nhà làm kỹ sư thủy điện. No hope!
Tôi không nói rằng khi bạn làm gì, bạn dấn thân vào đâu cũng không cần lường trước hậu quả. Tôi không phải Min để hát mãi câu “Vì yêu cứ đâm đầu” ( x 3,14). Nói vậy tôi sẽ nhận đủ gạch đá, thành Rome không xây trong một ngày nhưng mồ chôn tôi trong một đêm có thể đấy. Tôi chỉ nói thế này, khi chúng ta bắt đầu khởi nghiệp, ngoài câu hỏi “Lỡ thất bại thì sao” mà tưởng như không-thể-không-hỏi kia, chỉ cần thêm 2 câu “Lỡ thành công thì sao”, “Lỡ giàu có thì sao”
Hỏi: Em có thể kể tiếp về lộ trình từ khi ra trường?
Đức: Em không giỏi trong việc đặt mục tiêu dài hạn. Kế hoạch của em thường chỉ trong 6 tháng. Thời gian đó em đã làm quen và thuyết phục một trader kỳ cựu giới thiệu mình cho các “nhà đầu tư thiên thần”hoặc quỹ đầu tư nào đó. Thử thách trader đó đưa ra là trong vòng 6 tháng em phải giao dịch có lợi nhuận bền vững nhưng phải trong rủi ro cho phép. Em đã thành công và bài học lớn nhất em học được từ anh ấy là quản lý rủi ro. Em có tham gia các cuộc thi giao dịch và kết quả cao nhất là giải nhì. Sau một khoảng thời gian đã có lịch sử giao dịch, em dùng profile đó ứng tuyển vào một công ty dịch vụ FX và một quỹ đầu tư, cả hai nơi đều nhận. Cho đến năm ngoái thì em chuyển sang làm riêng, xây dựng cộng đồng CHN PRO TRADING và hướng đi của bọn em là đúng đắn.
Hỏi: Chắc chắn trong quá trình, sẽ có những lúc bản thân mình rơi vào trạng thái downsing. Em dựa vào đâu hay làm thế nào để vượt qua/thoát khỏi tình trạng đó?
Đức: Có thể do em hướng nội nên mọi chuyện đều muốn tự bản thân mình vượt qua. Gần đây thì em có chuyện gì sẽ kể với những người bạn em tin tưởng để có lời khuyên và quyết định. Bản thân em cũng là người rất tích cực. Em có hội bạn thân 7 người từ hồi sinh viên là hội “Lục quỷ” để cùng giúp nhau học tập và trong nhóm ai cũng là người tích cực lạc quan cả.
Khi gặp khó khăn, đầu tiên em tự tìm cách giải quyết. Nếu không được, em sẽ tìm người có thể giải quyết và tự nhủ bản thân phải quyết tâm đến cùng.
Hỏi: Khi em thất bại, làm sao để em phân biệt được đâu là thất bại tạm thời mà mình tiếp tục cố gắng thì sẽ giành chiến thắng; và đâu là thất bại vĩnh viễn kiểu như ngõ cụt?
Đức: Có thời điểm em giao dịch không quản lý vốn và đã làm “cháy”tài khoản 16 triệu đồng. Mà sinh viên thì số tiền đó to chứ anh. Gần trường em có một bờ hồ. Em đã ngồi ở đó và suy nghĩ nghiêm túc, tự đặt câu hỏi xem đây có phải là phong cách giao dịch của mình hay không? Đây có phải điều mình muốn hay không? Theo em thì thất bại tạm thời là được quyền “cháy” tài khoản trong phạm vi cho phép. Còn nếu để cháy 50 nghìn USD thì đó là ngõ cụt, dù lúc đó em chưa biết làm thế nào để có 50 nghìn đô, hay đó là tiền vay mượn của ai. Em chỉ nghĩ nếu làm mất 50 nghìn USD, em sẽ tìm cách kiếm một tỷ trả nợ.
Hỏi: Nguồn cảm hứng cho một ngày mới của em đến từ đâu?
Đức: Em muốn cho gia đình mình nghỉ hưu sớm. Vì ở nhà bố mẹ em làm việc rất vất vả, môi trường làm việc nó không tốt cho sức khỏe. Em muốn kiếm ba tỷ gửi vào ngân hàng để hàng tháng rút lãi làm khoản tiền cho bố mẹ nghỉ ngơi.
Em có tham gia một nhóm kín về giao dịch cùng những người anh trong nghề mà em luôn dành cho họ sự tôn trọng. Em muốn cố gắng hơn nữa vì cảm thấy mình đang kém nhất nhóm, mọi người ai cũng có nhà lầu xe hơi hết rồi.
Hỏi: Nếu bây giờ em có cơ hội đưa ra 3 lời khuyên cho những bạn đang là sinh viên giống em 5 năm trước, em sẽ nói gì?
Đức: Em sẽ khuyên mọi người tự đánh giá bản thân thuộc kiểu người nào, thích công việc sau này sẽ ra sao, làm cái mình giỏi, chủ động lựa chọn nghề nghiệp. Thứ hai là tận tâm với công việc, bắt đầu từ những cái rất nhỏ, làm việc cần làm và hoàn thành 200% sức lực mình có. Cuối cùng, chắc chỉ là sống chan hòa, yêu thương bạn bè đồng nghiệp và cho đi nhiều hơn.
Hỏi: Quan điểm yêu thương trong cuộc sống là do em ảnh hưởng từ ai, hay từ đâu?
Đức: Cái này là tự con người, tính cách của em, một phần cũng từ gia đình, do bố mẹ em cũng được hàng xóm nhiều người yêu quý. Một phần nữa có thể do phim ảnh, em hay xem phim Hàn nữa. Mong muốn làm giàu cũng bắt nguồn từ phim luôn, khi trong đó luôn có một nhân vật đẹp trai, giàu có, dùng tiền để làm được tất cả mọi thứ
Lần này em mua xe cũng vì sắp tới mùa đông, đi đường rất lạnh. Em muốn Tết này đưa cả gia đình về quê ăn tết do cũng 4 năm rồi mọi người chưa được về thăm họ hàng.
Hỏi: Kế hoạch sắp tới của em là gì? Em muốn có gì trong 1 năm hoặc 5 năm tới?
Đức: Về công việc, cái này nằm trong mục tiêu chung của nhóm nên em xin phép không tiết lộ. Còn nếu để em muốn có gì thì em chưa nghĩ tới. Em chỉ tập trung cho công việc, tiền là thành quả khi mình làm tốt. Em cũng nhận ra trước đây mình bỏ mặc bản thân, thức đêm thức hôm và không uống đủ nước. Vừa rồi đi kiểm tra sức khỏe em cũng đặt mục tiêu quan tâm bản thân nhiều hơn.
Gần đây em cũng đang có ý định đầu tư vào một doanh nghiệp truyền thống để thử làm mới con người mình. Em muốn mở một trung tâm kỹ năng cho trẻ em,vì em thích trẻ con, nhìn chúng rất tươi mới, hồn nhiên. Và nếu thành công thì em có thể lo cho em trai, hay lo công việc cho người thân vào làm tại đây nữa.
Ngoài ra, trong 1-2 năm tới, em cũng đang bàn với team sẽ lập một Quỹ học bổng, khuyến học giúp học sinh nghèo vượt khó tại Tuyên Quang.
Lời bình: Chắc hẳn bạn cũng đã nhận ra những mẫu số chung cho thành công: làm đúng việc với tính kỷ luật, kiên trì không bỏ cuộc trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, hoàn thành mọi việc với tinh thần vượt đích, tư duy tích cực lạc quan, cảm thấy biết ơn và giàu lòng trắc ẩn. Hóa ra công thức thành công được viết từ thời Napoleon Hill vẫn thế, khu vườn nhà ai cũng đều ẩn chứa một cánh đồng kim cương. Vậy ta sẽ bắt đầu khai thác giá trị bản thân hay vẫn cứ nhìn xa xăm vì tưởng rằng cỏ luôn xanh hơn ở phía kia quả đồi?