Làm thế nào để trở nên “nguy hiểm”

0
ke-xao-quyet

!!! Cảnh báo: Bài viết không dành cho những người tôn sùng đạo đức !!!

Trong cuốn “33 chiến lược của chiến tranh” – Robert Greene, có câu:

Sức mạnh không đến từ cái bạn có mà từ những gì người khác nghĩ là bạn có

Với tôi, câu nói thật sự mang tính cách mạng. Bài viết này hướng dẫn bạn trở nên “nguy hiểm” như một chuyên gia, không phải trò “tỏ ra” nguy hiểm. Khi dùng chữ “tỏ ra”, người khác đã “bắt bài” bạn rồi, giống như việc quần bạn đã tụt đến đầu gối trước mắt họ.

Đừng tỏ ra, hãy trở thành.

Bạn cần “diễn sâu” hơn. Phần thưởng là cái mác chuyên gia được mọi người trọng vọng và thần tượng. Người khác sẽ không dễ gì “tóm thóp” nếu bạn làm đúng những hướng dẫn sau đây:

1. Làm thế nào để lời nói có trọng lượng?

  • Nói thật ít. Ở đây tôi chưa bàn đến khía cạnh làm nhiều hay không. Trước tiên bạn cần nói ít và tập trung vào chất lượng hơn số lượng. Mỗi lần bạn nói một câu thì nguy cơ bị hớ một câu. Lời nói phản ánh insight của bạn. Nếu ngồi nói chuyện với bạn 15-30 phút, tôi có thể hiểu được ít nhất 70% tư duy và tính cách nơi bạn, dự đoán được tương lai bạn sẽ đi về đâu và có khả năng trở thành ai, đạt đến điều gì (Dĩ nhiên trong trường hợp bạn chưa đọc bài này và chưa nguy hiểm, nên đừng tìm tôi để kiểm chứng). Nói ít khiến người khác không biết những gì đang diễn ra trong đầu bạn, đó là mấu chốt. Mark Twain đã phát ngôn chính xác điều này:

chuanroi-1433387912lpc84

  • Hãy ngạo mạn. Tất cả những thiên tài tôi biết đều ngạo mạn. David Ogilvy “Huyền thoại quảng cáo”, Gia Cát Lượng “Ngọa long tiên sinh”, thám tử Sherlock Holmes, Tôn Ngộ Không… Dĩ nhiên điều này sẽ mang lại sự ganh ghét ở một số nơi, từ một số người, nhưng ngạo mạn đồng nghĩa không quan tâm kẻ khác nghĩ gì luôn. Đằng sau sự đố kỵ sẽ là thoáng giật mình “Chắc nó phải có gì thì mới dám như thế”. Hãy lớn tiếng về cái Tôi của bạn, nhưng điều đó không có nghĩa xấc xược hay đi công kích người khác. Câu trả lời khôn khéo khi được hỏi “Anh có biết anh A không?” là “Anh không quan tâm A là ai. Hắn có biết anh không?”. Hoặc “Anh thần tượng ai?” thì hãy nói “Anh của 5 năm nữa”. Việt Nam có Alan Phan, khi một người ngỏ ý muốn thuê ông, tiến sỹ trả lời “Anh có đủ tiền thuê tôi không?”. Việt Nam cũng có Lê Thẩm Dương “Chỉ cần bán chữ L là đủ”. Bạn nghĩ sao về họ?
  • Nói khó hiểu. Các vị thiền sư, bói toán và nhà khoa học rất giỏi về chủ đề này. Thay vì hỏi “Buổi sáng em thức dậy lúc mấy giờ”, thầy tôi đã diễn giải “Khi thần ban mai chạm bàn tay ngọc ngà vào bậu cửa sổ, em làm cho chăn gối của em đau nỗi đau biệt ly lúc mấy giờ?”
  • Nói gợi hình ảnh và nên dùng so sánh trong định nghĩa. Ví dụ: “Cuộc sống là một chén trà”, “Cuộc sống là cho nhau những lý do”, “Tình là dây oan”, Đời là bể khổ”, “Em là bà nội của anh”, mặt người nghe sẽ ngơ ngác như nhìn thấy con chó ỉa ra quả mướp đắng…. Họ tha hồ tưởng tượng, vì não tư duy bằng hình ảnh.
  • Nói một nửa. Bạn chỉ đưa ra một phần thông tin và tuyệt đối không thêm thắt chi tiết. Lời nói càng mơ hồ, thông tin càng khan hiếm thì khả năng bạn càng trở nên khó hiểu. Mà não người lười suy nghĩ nên thích cắt nghĩa mọi sự để tạo thói quen chuyển xuống tiềm thức. Đừng để não người khác giải mã ra bạn. Một câu nói kinh điển trong truyện Conan:

tumblr_n0qkmsXHmL1sxnbwko1_1280

  • Dùng trích dẫn. Hãy nhớ: người giàu luôn đúng, người nổi tiếng luôn đúng, người có quyền lực luôn đúng, người đạo đức và gương mẫu luôn đúng (Dù họ không thể luôn đúng và tất cả chỉ là ngụy biện, nhưng qúa ít người biết điều này). Hãy dùng những trích dẫn của họ làm điểm tựa cho lời nói, lập luận và ngôn từ của bạn.

(Xem thêm: Cách tôi tư duy)

2. Để hành xử như chuyên gia: những lưu ý quan trọng!

  • Điềm tĩnh. Luôn bình tĩnh trong mọi tình huống, dù bạn đang lo sốt vó lên và quần bạn có dấu hiệu ướt. Nếu muốn chạy, hãy rảo bước nhanh hơn. Nếu vấp ngã, hãy đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, cà vạt, phủi bụi cánh tay. Phong thái của những nhân vật hành động trong phim Hàn Quốc, hoặc cao nhân trong phim cổ trang Trung Quốc là thứ bạn cần chú ý
  • Bảo vệ quan điểm của bạn. Chuyên gia Trâm Tạ trong congdongisocial không nhận ý kiến trái chiều, Tony Buổi Sáng không cho comment, Chửi Thuê ghim bài nói đây là page có từ thô thiển nên cân nhắc trước khi tham gia. Chuyên gia là không tranh cãi. Bạn có thể mất bình tĩnh, bày tỏ cảm xúc, đồng nghĩa với việc bạn bị kéo xuống và trở nên “người” hơn. Điều đó rất tệ!

5-ohay-tv-18869

  • Khác biệt. Để bạn đứng riêng lẻ, bởi số đông thường yếu đuối và ngu dốt. Cuốn sách “Tâm lý học đám đông” đã chỉ ra chính xác điều đó. Khi một nhà thông thái đứng lẫn trong đám đông, bản thân anh ta cũng sẽ tạm thời mất đi sự suy xét cần thiết. Chưa nói bạn có nên đi ngược dòng hay không, nhưng đứng riêng là yếu tố cần thiết
  • Nói “không biết”. Nếu cái gì bạn cũng biết thì bạn chỉ là chuyên gia khoác lác. Tôi chưa gặp một ai phá vỡ quy luật tập trung mà thành công cả. Những lĩnh vực không liên quan, đừng cố trả lời và ấp úng như một tên bại não, hãy thẳng thắn nói rằng “Tôi không biết. Nhưng tôi có thể học và tôi có khả năng học cực nhanh”. Hoặc “Lĩnh vực A này tôi không biết, hãy hỏi tôi tại lĩnh vực B và tôi sẽ có mọi câu trả lời bạn cần”. Hoặc “Cái C này anh chịu. Và nói thật là anh ngu xuẩn trong mọi chuyện, trừ cái D”. Mọi người thường không chấp nhặt những người thừa nhận sự thiếu hiểu biết. Thêm vào đó, sự thừa nhận sẽ là giải pháp nhượng bộ để người khác dễ dàng tin vào vế sau câu nói. Và bỗng nhiên bạn có khả năng học nhanh thật, và là chuyên gia trong B, D này nọ. Ô kìa, âm mưu cả đấy, bạn của tôi.
  • Gắn mác. Bạn cần tự gắn mác cho mình trước. Để là chuyên gia, hãy đứng nhất về một điều gì đó. Không quan trọng việc đứng nhất trong chuyên môn. Lầm tưởng của nhiều người là, nếu bạn đứng nhất một lĩnh vực, bạn đứng nhất nhiều lĩnh vực. Thế nên gã Phạm Thành Long khi ghi tên là người đầu tiên chạy từ bắc vào nam, ông ta bắt đầu trở thành một chuyên gia đào tạo về sức khoẻ, cuộc sống, kiếm tiền trên mạng, làm giàu. Những thứ rất không liên quan đến khả năng chạy bộ.
  • Học cách đưa ra thương lượng, đàm phán, thuyết phục và thỏa thuận. Có một nhân vật giỏi kinh điển trong chuyện này là Rumplestiltskin trong phim “Once upon a time”. Nếu bộ phim quá dài để bạn có thể xem hết, thì việc chơi game Monopoly sẽ giúp bạn phần nào. Nguyên tắc cốt lõi của vấn đề nằm trong phim “The god father”

godfather-quotes-i-m-gonna-make-him-an-offer-he-can-t-refuse-hd-K4kKXv-quote

3. Phi ngôn từ: Điểm qua một vài chiêu dối trá tôi thường làm

  • Khi ngồi, hãy chắp tay hình tháp chuông. Bạn sẽ giống như một vị thánh. Nhắm mắt và ngả người ra đằng sau cũng là một chiêu hữu dụng.
  • Nheo mắt và nói thật chậm, nhấn vào từ quan trọng khi đặt câu hỏi.
  • Nhìn sâu vào mắt người đối diện như kiểu bạn muốn cưỡng bức người đó ngay tại trận. Nhưng đừng cưỡng bức
  • Khi người khác giải thích một điều gì đó quá ngắn, và bạn chưa hài lòng, hãy im lặng và nhìn họ. Sự lúng túng sẽ khiến họ muốn nói thêm.
  • Khi bạn nói, hãy đưa tay thuận từ dưới lên trên và từ trong ra ngoài, ngửa lòng bàn tay và đừng khép ngón tay. Lúc này, bạn sẽ giống như đang “phán”
  • Đặt ngón tay trỏ dọc theo cánh mũi khi cần tập trung và dùng tay xoa cằm khi đoán định
  • Cầm một thứ gì đó thật hờ hững chỉ với ngón cái và ngón trỏ
  • Hơi cúi mặt và liếc mắt trông nghiêng kiểu công nương Diana. Với phái nữ, chiêu này khá gợi tình. Cảnh báo với phái nam: tôi đã phải đứng trước gương để tập, nhiều kẻ khi làm thế rất giống dâm tặc.
  • Trang phục của bạn nên nhất quán và có điểm nhấn. Màu đen và chiếc mũ phớt là thứ tôi từng chọn.

Và bây giờ, hãy bắt đầu diễn thật sâu. Đôi khi cuộc sống không trả cát-xê, nhưng hãy vì đam mê mà tiếp tục.