Vụn vặt
Cúc trắng (11/05/2017)
Có một cô gái thích hoa cúc trắng
Và nói với chủ cửa hàng “Cháu muốn một bông”
Cô bán hoa hỏi “Cháu có lấy thêm vàng hương không?”
Bởi cô kia nghĩ “cúc trắng + vàng hương = thờ cúng”
Có những quan niệm được cho là đúng
Và có những cụm từ bị gắn kết với nhau
Như đọc sách phải có tách cà phê
Hay thấy Kinh Đô là thấy Tết
1 thương hiệu – Sống lâu bền hay rồi sẽ chết?
Phải gắn được chính mình cùng một thứ thân quen
Trong marketing lan truyền
Đây được gọi là “Sự kích hoạt”
Đừng vội lấy cái kẹo (16/12/2017)
Tình huống là thế này:
Bạn mua một thứ gì đó, và người bán phải trả lại bạn 1 nghìn
Nhưng họ đưa bạn 1 cái kẹo
Đừng vội lấy cái kẹo một cách dễ dãi, hãy hỏi họ 3 câu:
– Tôi không cần kẹo. Có thật là không có 1 nghìn để trả lại không?
– Cái kẹo này có giá 1 nghìn?
– Lần sau khi tôi mua hàng tại đây, tôi có thể trả lại cái kẹo này và trừ đi 1 nghìn chứ?
Nếu cả 3 câu trả lời đều là “Yes”, bạn lấy cái kẹo.
Nhưng không bao giờ nó là “yes” (Dĩ nhiên bạn hiểu điều đó).
Cái kẹo là giao dịch thứ hai, bạn buộc phải mua khi bạn không cần, và kẹo là vật thế chấp vì người bán không có khả năng thanh toán.
Vật thế chấp cần được bán dưới giá trị của nó. 1 nghìn đổi ngang là 3 cái kẹo. Nhưng bạn phải yêu cầu 4. Như vậy mới công bằng. Vì bạn cần gì giao dịch này. Bạn cần 1 nghìn mà.
Dĩ nhiên bạn cũng hiểu là họ sẽ không đưa bạn 4 cái. Và nếu bạn nhận 1 cái, họ đã kiếm lời trong hoàn cảnh bất lợi từ sự dễ dãi của chính bạn.
Có 2 hướng giải quyết:
– Bạn đòi bằng được 1 nghìn. Bạn khó tính nhưng bạn không ngu. 1 nghìn cũng là tiền. Bỏ qua những đồng xu lẻ, gia tài sẽ chẳng ngó ngàng bạn đâu.
– Hoặc bạn không lấy kẹo. Và nói rằng bạn cho họ 1 nghìn. Vị thế của bạn lúc này cao hơn hẳn. Bạn là người cho. Bạn tự thấy mình hào phóng.
Đừng lấy cái kẹo và bước đi. Bạn có biết họ kiếm được bao nhiêu từ việc dùng kẹo để thanh toán tiền thừa không đấy?
Tôi cá bạn không biết. Nên bạn vẫn lấy kẹo một cách dễ dãi.